V9BET keo nha cai truc tuyen
Tin tức

Từ Batistuta đến Crespo: Kẻ thách thức xuất hiện

Thứ sáu, 01/05/2020 11:00
Đánh giá (110/22)
Facebook Twitter Google Myspace
Gabriel Batistuta kết thúc sự nghiệp với đôi chân rủn rẩy, đi lại còn khó khăn. Nhưng lý do gì khiến “Vua sư tử” chiến đấu đến mức bất chấp tất cả như vậy? Vì tình yêu bóng đá, vì sự nghiệp lừng lẫy nhưng cằn khô danh hiệu, hay đơn giản vì sức ép từ gã hậu bối mang tên Hernán Crespo?

Vĩnh viễn không ai biết được sự thật, nhưng cuộc ganh đua giữa Batistuta và Crespo thực sự đã xảy ra…


Trên đường đến World Cup 2002 ở châu Á, HLV Marcelo Bielsa phải đau đầu trong việc quyết định ai sẽ là trung phong số một của ông ở ĐTQG Argentina. Một người là Gabriel Batistuta, già cỗi nhưng giàu kinh nghiệm, từng lãnh ấn tiên phong trong 2 kỳ World Cup trước đó. Người còn lại là Hernán Crespo, tiền đạo đang làm mưa làm gió ở Serie A và ở độ chín của sự nghiệp.

Sau rất nhiều suy nghĩ, Bielsa quyết định đưa ra lựa chọn an toàn, chọn danh tiếng của Batistuta trước sức trẻ của Crespo.

Cựu tiền đạo có biệt danh “Vua sư tử” đã đá chính cả 3 trận ở một trong những giải đấu ngắn ngủi và đáng thất vọng nhất của La Albiceleste, anh cũng là người ghi bàn duy nhất giúp họ giành chiến thắng trong trận ra quân trước Nigeria. Chỉ có thêm một cầu thủ khác của Argentina ghi bàn trong phần còn lại ở giải đấu và đó là Crespo, người đã sút tung lưới Thụy Điển sau khi Ariel Ortega đá hỏng phạt đền ở phút 88.

Điều thú vị hiếm hoi của Argentina là sự thay đổi người của Bielsa. Crespo vào sân trong trận đấu đầu tiên ở phút 81, khi Argentina đã kiểm soát được đội bóng trẻ trung của Nigeria. Anh tiếp tục vào thay người ở trận đấu thứ 2 gặp Anh, nhưng ở phút 60, thời điểm mà Albiceleste đang bị dẫn trước và cần bàn thắng. Trận đấu cuối cùng, Crespo được vào sân sớm hơn một chút, ở phút 58 khi đội bóng Nam Mỹ buộc phải đánh bại Thụy Điển để đi tiếp.

Trong cả ba lần, Crespo đều thay thế Batistuta. Nó là dấu hiệu cho thấy Argentina sắp sửa tạm biệt cầu thủ ghi bàn vĩ đại nhất lịch sử - ở thời điểm đó - để chào đón một chân sút đẳng cấp mới, ở cả cấp độ đội tuyển quốc gia và CLB. Sự chuyển giao thế hệ cuối cùng cũng đến.

BATISTUTA,CẨN THẬN!
CRESPO ĐÃ XUẤT HIỆN

Khi sinh ra ở Buenos Aires, môi trường xung quanh sẽ không tự động biến bạn thành một cầu thủ tuyệt vời, nhưng nó chắc chắn đem lại rất nhiều cơ hội giúp bạn trở thành một cầu thủ bóng đá.

Hernán Jorge Crespo đến từ Florida của Argentina. Anh không phải một cậu nhóc nào đó đá bóng cho vui trên đường phố Reina del Plata. Năm 1988 - khi mới 13 tuổi, Crespo đã chơi cho đội trẻ của River Plate, một trong hai CLB giàu truyền thống nhất đất nước.

Đến năm 1993, anh trở thành người Florida đầu tiên được khoác áo đội một River sau quyết định của HLV Daniel Passarella. Mùa giải 1992/93, River chỉ về đích thứ 2 và thứ 3 ở Apertura và Clausura. Họ thất bại đầy cay đắng trước đại kình địch Boca Juniors và cần những dòng máu nóng, tươi mới hơn để lấy lại chức vô địch vừa bị cướp mất.

Mặc dù River lập tức chiến thắng ở Apertura 1993, Crespo vẫn chưa tạo ra dấu ấn đáng kể trong hành trình trở lại của họ. Phải đến Clausura 1994, tiền đạo trẻ này mới thực sự cất tiếng nói khi ghi đến 11 bàn trong tổng số 24 bàn thắng Los Millonarios có được. Anh chia sẻ giải vua phá lưới cùng Marcelo Espina của Platense, nhưng River chỉ về đích thứ 5. 


Những tưởng thành tích này sẽ giúp sự nghiệp Crespo thăng tiến nhanh chóng thì mọi chuyện lại diễn ra ngược lại. Anh buộc phải chơi ở vị trí lùi sâu trong mùa giải tiếp theo vì sự trở lại của chân sút cự phách Enzo Francescoli. Kết quả, Francescoli ghi 17 bàn thắng sau 27 trận trong khi Crespo chỉ có 4 bàn thắng sau 18 lần ra sân.

Mùa giải 1995/96 tiếp tục chứng kiến sự bực bội của Crespo ở giải vô địch quốc gia Argentina. Thế nhưng, anh trở thành một con người hoàn toàn khác ở Copa Libertadores. Crespo chính là người đã lập một cú đúp trong trận chung kết lượt về với América de Cali của Colombia, qua đó giúp River thắng ngược và lên ngôi vô địch Nam Mỹ lần thứ 2 trong lịch sử.

Copa Libertadores năm đó, Crespo ghi tổng cộng 10 bàn thắng, chỉ kém 1 bàn so với Vua phá lưới Anthony de Ávila. Ở tuổi 21, anh đã có một vị trí trang trọng trong lịch sử River Plate.

HAI GÃ ĐỒNG HƯƠNG
SO KÈ NƠI ĐẤT KHÁCH

Trong khi đó ở nước Ý xa xôi, hai gã khổng lồ Milan và Juventus chia nhau thống trị Serie A từ năm 1991 đến năm 1996 trước sự kháng cự yếu ớt của các đối thủ. Cũng trong khoảng thời gian này, ĐTQG Argentina không thể tìm lại vinh quang đánh mất ở World Cup. Nước Mỹ năm 1994, Albiceleste trong bê bối sử dụng chất kích thích của Diego Maradona đã bị Romania loại bỏ ở vòng knock-out.

Đó là thời điểm đánh đấu sự kết thúc của “Cậu bé vàng” ở đội tuyển và mở ra cơ hội cho Gabriel Batistuta trở thành một huyền thoại mới.

***

Trở lại năm 1991, Batistuta quyết định thay đổi CLB lần thứ 3. Sau mỗi một mùa giải chơi cho từng CLB Newell’s, River và Boca, tiền đạo người Argentina đã tìm thấy ngôi nhà thực sự của mình ở Florence sau khi Fiorentina bỏ ra 2,5 triệu euro chiêu mộ anh. Đó là mức giá thấp đáng ngạc nhiên sau màn trình diễn của Batistuta ở Copa America 91.

Copa America 91 là giải đấu mà Batistuta cùng với những tài năng như Ruggeri, Caniggia và Leo Rodríguez… đã giúp Argentina thắng 6 trong 7 trận đấu và lên ngôi vô địch đầy thuyết phục. Bản thân anh ghi được 6 bàn thắng - trong đó có 1 bàn ở trận quyết định với Colombia và giành giải Vua phá lưới.

Batistuta đến nước Ý vào đúng thời điểm Diego Maradona rời bỏ Napoli. Huyền thoại số 10 đã chuyển đến Sevilla sau khi ghi 81 bàn thắng trong 188 trận đấu cho Partenopei. So với Diego, Batistuta còn có thành tích ghi bàn khủng khiếp hơn. Trong 5 mùa giải đầu tiên ở Fiorentina, anh ghi 109 bàn thắng chỉ sau 173 trận đấu.


Màn trình diễn tuyệt vời của Batistuta là động lực to lớn cho thế lực mới nổi Parma - đội vô địch Copa Italia 1992 và UEFA Cup 1995 - vượt đại dương tìm kiếm viên ngọc quý tiếp theo của Argentina, tìm kiếm tài năng có thể giúp họ hiện thực hóa tham vọng vô địch Serie A.

Mùa hè năm 1996 đánh đấu sự thay đổi toàn diện của Gialloblu (biệt danh của Parma). Họ thậm chí không có HLV sau khi Nevio Scala ra đi và phải nhờ cậy đến HLV trẻ ít kinh nghiệm Carlo Ancelotti, người vừa có đúng một mùa giải trên ghế huấn luyện chuyên nghiệp tại Reggiana trước đó. Những thay đổi tiêu cực tiếp tục xảy ra khi Parmigiani lần lượt bán những ngôi sao lớn như Stoichkov, Couto, Asprilla và đặc biệt là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất của đội, Gianfranco Zola.

Cùng với sự xuất hiện của Ancelotti, triết lý của Parma thay đổi. Họ bắt đầu xây dựng một đội bóng trẻ và giàu khát vọng hơn. Parma đã biến Gianluigi Buffon trở thành thủ môn số một khi anh mới 18 tuổi, ký hợp đồng với những tài năng dưới 25 tuổi Lilian Thuram, Enrico Chiesa, Zé Maria; và đánh bạc với “thần đồng” mới của Argentina, Hernán Crespo, người đã ghi 36 bàn thắng sau 84 trận đấu ở River Plate và có cơ hội chứng minh giá trị tại Thế vận hội Atlanta 1996.

Crespo đã cho cả thế giới thấy những gì anh có thể làm ở Atlanta 1996. Tiền đạo này thi đấu cả 7 trận đấu của Argentina, ghi được 6 bàn thắng và chia sẻ vị trí cầu thủ ghi bàn nhiều nhất cùng Bebeto lừng danh. Tuy nhiên, bất chấp sự tỏa sáng của Crespo, đội tuyển Olympic Argentina vẫn thất bại trong trận tranh huy chương vàng trước Nigeria đầy tài năng của những Okocha, Kanu, Babayaro và Amokachi.

Cho dù đã chứng minh bản thân xuất sắc đến vậy, Crespo lại khởi đầu khá chậm chạp tại Parma. Phải đến tuần thứ 8 của mùa giải, khi Parma hành quân đến sân của Inter Milan, Hernan mới lần đầu tiên điền tên mình vào danh sách các cầu thủ ghi bàn ở Serie A. Một cú vô-lê đầy giận dữ ngay ở phút thứ 2 của trận đấu và từ đó, không còn ai nghi ngờ tài năng người Argentina. Người hâm mộ cũng bắt đầu phấn khích vì triết lý bóng đá trẻ trung, đầy năng lượng của Ancelotti.

Vào cuối mùa giải, Crespo đền đáp niềm tin của Parma bằng một vị trí trong đội hình tiêu biểu của giải đấu. Cuộc đua tranh giành chức vô địch Serie A giữa Juventus và Parma đã diễn ra gay cấn đến những vòng đấu cuối cùng, và Bianconeri chỉ lên ngôi với 2 điểm nhiều hơn Gialloblu. Đến tận bây giờ, đó vẫn là vị trí cao nhất mà Parma từng có trong lịch sử. Nếu đội bóng của Ancelotti có thể đánh bại Juventus vào tháng 5 (hòa 1-1), họ có lẽ đã là những người được ăn mừng.

***

Với Crespo, anh đã có mùa giải đầu tiên ở nước Ý không đến nỗi nào với 12 bàn thắng sau 27 trận đấu, chỉ kém 2 bàn so với ngôi sao lớn của Parma Enrico Chiesa. Trong khi nhiều người tin rằng Parma là ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch thì họ lại gây thất vọng lớn ở mùa giải sau đó. Gialloblu chỉ về đích thứ 6 ở Serie A, bị loại ngay từ vòng bảng ở Champions League và Ancelotti bị sa thải. Chỉ có một điều không khác, Crespo vẫn ghi được 12 bàn thắng.


Phong độ ấn tượng giúp Crespo có được một suất tham dự World Cup 1998 cùng Argentina. Đó là giải đấu mà đội bóng Nam Mỹ được đánh giá rất cao bất chấp việc họ không còn Maradona và từng thất bại thảm hại tại nước Mỹ 4 năm trước. Cho dù có khá nhiều sự thay đổi, Argentina vẫn dựa phần lớn vào những cái tên cũ như Batistuta, Diego Simeone và Ortega.

Không ít người kỳ vọng vào luồng gió mới Crespo, khi HLV của Argentina Daniel Passarella chính là người cho anh cơ hội ra mắt đội một River trước đây. Tuy nhiên, Crespo không để lại ấn tượng nào ngoài cú sút 11m hỏng trước ĐTQG Anh suýt khiến Albiceleste bị loại ở vòng 1/8. Đến tứ kết, tiền đạo này phải ngồi yên trên ghế dự bị suốt 90 phút chứng kiến Argentina thất bại sau khoảnh khắc huyền thoại của Dennis Bergkamp.

TIẾNG CƯỜI ĐẮC THẮNG
CỦA VUA SƯ TỬ

Mùa hè 1998 và trận đấu đầu tiên ở World Cup đó thực sự là cú hích lớn cho sự nghiệp của Crespo. 4 năm tiếp theo, tên anh dần dần được nhắc đến như một huyền thoại ở nước Ý. Ancelotti ra đi, Alberto Malesani lên thay, Parma trở lại với mô hình chuyển nhượng mạnh mẽ trước đây. Lần này, họ chiêu mộ liền hai ngôi sao của Sampdoria, Juan Sebastián Verón và Alain Boghossian. Cùng với Asprilla và Fuser, cả hai đều chứng minh mình xứng đáng với số tiền Gialloblu bỏ ra.

12 tháng sau đó thực sự thành công với Parma. Cho dù chỉ đứng thứ 4 ở Serie A nhưng họ lọt vào đến 3 trận chung kết ở nước Ý cũng như ở châu Âu và chiến thắng tất cả, với công đầu thuộc về Crespo. Tiền đạo người Argentina đã trở thành chủ công của Gialloblu bên cạnh Chiesa, anh ghi tổng cộng 29 bàn thắng sau 49 trận đấu.

Parma đã có cuộc rượt đuổi ngoạn mục trong trận chung kết Copa Italia với Fiorentina cho dù lượt đi và lượt về họ đều hòa nhau. Điều đáng nói là, cuộc đấu trực tiếp giữa Crespo và người đàn anh Batistuta đã phân thắng bại rõ ràng, với phần thắng thuộc về ngôi sao trẻ của Parma.

Ở trận lượt đi, Crespo mở tỉ số ngay ở phút thứ 15 sau sai lầm của Tomáš Řepka. Batistuta chỉ có thể “trả lời” vào phút 81, thời điểm Crespo vừa được thay ra nghỉ, qua đó ấn định tỉ số hòa 1-1. Trận lượt về ở Florence, 2 tiền đạo người Argentina tiếp tục gánh trên vai sự kỳ vọng của 2 đội bóng, nhưng lần này chỉ có Crespo lên tiếng. Bàn thắng của anh đặc biệt có ý nghĩa khi Parma cầm hòa Fiorentina 2-2 và giành chức vô địch nhờ luật bàn thắng trên sân khách.

Chiến thắng đó là bước đà quan trọng cho Parma chơi trận chung kết UEFA Cup thứ 2 trong vòng 4 năm. Năm 1995, họ đã đánh bại Juventus. Năm 1999, họ bắt đầu bằng thất bại 0-1 trên sân Fenerbahçe ở ngày vòng đầu tiên, nhưng thắng lại 3-1 ở trận lượt về trên sân nhà. 

Cả giải đấu, Parma thua 2 trận nhưng thể hiện sức mạnh vượt trội so với phần còn lại. Ở vòng tứ kết, họ thua Bordeaux 1-2 ở trận lượt đi trên sân khách nhưng đè bẹp đối thủ với tỉ số 6-0 ở trận lượt về. Đến bán kết, Parma thắng cả 2 lượt đấu với Atletico Madrid với tổng tỉ số 5-2. Cuối cùng ở trận chung kết, I Crociati cuốn phăng Marseille với tỉ số 3-0. Crespo ghi bàn mở tỉ số và được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu. Trong số 25 bàn thắng của Parma, tiền đạo người Argentina đóng góp 6 bàn, chỉ kém Chiesa 2 bàn.


Tháng 8 năm 1999, Parma bước vào trận chung kết thứ 3 của họ, gặp đương kim vô địch Serie A AC Milan ở trận tranh siêu cúp Supercoppa Italia. Ở thời điểm đó, Milan sở hữu “kẻ dội bom” Oliver Bierhoff và mới mua về vua phá lưới Champions League Andriy Shevchenko. Ngược lại, Parma mất “phù thủy” Juan Sebastián Verón vào tay Lazio cũng như các công thần như Chiesa và Néstor Sensini.

Bất chấp chênh lệch lực lượng, Parma vẫn hạ gục Milan hùng mạnh bằng các bàn thắng của Crespo và Boghossian, qua đó giành chiếc siêu cúp Italia đầu tiên và duy nhất của họ cho đến tận bây giờ.

Đáng tiếc cho Parma, khởi đầu tốt đẹp đó không giúp mùa giải 1999/2000 của họ thành công như mong đợi. Sự ra đi của các ngôi sao lớn thực sự khiến Parma gặp khó khăn và nguy hiểm hơn, nó báo hiệu thời kỳ đen tối của CLB sắp đến với cuộc khủng hoảng tài chính không thể cứu vãn.

Dấu ấn nổi bật nhất của Crociati trong mùa giải đáng quên đó vẫn là Crespo, người đã có cuộc ganh đua quyết liệt với người đàn anh Batistuta và ngôi sao mới nổi Shevchenko ở Serie A. Người chiến thắng cuối cùng là “hiện tượng” Shevchenko với 24 bàn thắng. Batistuta có 23 bàn trong khi Crespo đứng ngay sau với 22 bàn.

Cho dù sở hữu những chân sút thượng hạng từ Argentina, cả Fiorentina và Parma đều không thể chen chân vào cuộc đua vô địch Serie A giữa Juventus và Lazio. Đó cũng là thời điểm mà Batistuta cũng như Crespo cảm thấy họ không thể có cơ hội giành Scudetto nếu không ra đi. Batigol đã 30 tuổi và cánh cửa sự nghiệp của anh đang đóng dần lại. Crespo mới chỉ 24 tuổi, nhưng Parma đã bắt đầu bán đi những cầu thủ xuất sắc nhất của họ vì sức ép tài chính.

Và mọi chuyện thực sự xảy ra ngay lập tức, ý nguyện của 2 tiền đạo cự phách người Argentina được đáp ứng. Mùa hè năm 2000: Roma chi 32,5 triệu euro cho chân sút gốc Avellaneda, trong khi Lazio phá vỡ kỷ lục chuyển nhượng - bỏ ra 55 triệu euro mua về Crespo.

Số phận một lần nữa ủng hộ Batistuta. Lazio bắt đầu thiên niên kỷ mới với chức vô địch Serie A ở mùa giải 1999/2000, mùa giải trước khi Crespo đến. Một năm sau đó, Roma tiếp bước lên ngôi vương, Batigol biến giấc mơ đoạt Scudetto trở thành sự thật sau khoảng thời gian dài theo đuổi trong vô vọng cùng Fiorentina.


Crespo tiếp tục phải sống trong cái bóng của Batistuta cho dù anh trở thành một trong hai cầu thủ trẻ nhất giành danh hiệu Capocannoniere (vua phá lưới Serie A) với 26 bàn thắng. Trong suốt sự nghiệp huyền thoại của mình ở Italia, Batigol cũng chỉ có một mùa giải duy nhất cán mốc 26 bàn thắng ở Serie A. Tuy nhiên, đặt bên cạnh chiến tích vô địch hào hùng của “Vua sử tử” với Roma, Crespo trở nên mờ nhạt, ngay cả khi anh đoạt thêm một Supercoppa cùng Lazio sau đó.

(hết phần 1)

(theo These Football Times)

Tiểu Phi
Hãy đánh giá bài báo
Bình luận của độc giả
Hãy tham gia đóng góp ý kiến, bình luận cho bài báo này!
Để tham gia đóng góp ý kiến, bình luận bài báo, hãy đăng ký thành viên!