V9BET keo nha cai truc tuyen
Tin tức

"Khoảnh khắc Koeman" định nghĩa bóng đá hiện đại?

Thứ năm, 30/04/2020 18:06
Đánh giá
Facebook Twitter Google Myspace
Chiến thắng tại sân Wembley với bàn thắng Ronald Koeman ghi được đã chứng minh cho triết lý bóng đá của Johan Cruyff Ở CLB xứ Catalan và sau đó được Pep đưa lên một tầm cao hơn...

Trong phòng thay đồ ở sân Wembley trước trận chung kết European Cup 1992 (Cúp C1 như chúng ta thường gọi), các cầu thủ Barcelona – bao gồm cả một Pep Guardiola trẻ trung, tỏ ra rất căng thẳng. Người Catalan cần rũ bỏ cái mác á quân khỏi mình và hiểu ý nghĩa của việc thất bại một lần nữa - thất bại của đội bóng với một HLV huyền thoại.

Thích ứng với hoàn cảnh, đó là điều định nghĩa những đội bóng vĩ đại, nhưng cũng đồng thời định nghĩa những HLV vĩ đại. HLV của Blaugrana, Johan Cruyff, vốn rất xa cách với vấn đề chiến thuật. Ông chỉ nhắn nhủ các học trò của mình một điều ngắn ngủi: “Hãy bước ra và tận hưởng”.

Trước khi Cruyff trở thành HLV của Barca vào năm1988, đội bóng đã giành 10 chức vô địch Tây Ban Nha và chưa một lần đăng quang ở Cúp châu Âu trong lịch sử 89 năm tồn tại của CLB. Trong 32 năm kể từ thời điểm đó, họ lên ngôi ở La Liga thêm 16 lần nữa và có 5 lần đứng trên đỉnh châu Âu.

8 năm HLV người Hà Lan làm việc ở Catalunya, họ đã xây dựng thứ bóng đá tấn công đẹp mắt và cũng định hình lại FC Barcelona và tạo ra cuộc cách mạng hóa toàn bộ bóng đá châu Âu. Điều đó được chứng minh bằng chiến thắng tối thiểu 1-0 trước Sampdoria.

“Sự giải phóng” là từ được trợ lý Carles Rexach – trợ lý của Cruyff, mô tả về chiến thắng lịch sử ở Wembley. “Rất nhiều người đang chờ đợi chúng tôi bắt đầu lại. Cảm giác như một cuộc đời khác. Chúng tôi được giải phóng”.

Eusebio còn đi xa hơn. Ông nói về trận đấu như “lời xác nhận về một ý tưởng tốt. Chúng ta cần được xác nhận bởi những kết quả, bởi kết quả là điều phán quyết”.

Lời nói đó có vẻ phóng đại khi Cruyff đã giúp Barca kết thúc 6 năm chờ đợi chức vô địch La Liga, đứng trên Real Madrid vào năm 1991, nhưng chiến quả ở châu Âu thực sự được ví như “Chén Thánh” tại Catalunya. Trong 5 lần tham dự Cúp châu Âu trước đó, Barca có 3 lần vào bán kết và 2 lần chung kết – thua đội chiếu dưới Steaua Bucharest sau loạt luân lưu ở lần gần nhất (năm 1986).

Đội bóng của Terry Venables bị sỉ nhục và sau những năm khủng hoảng, công cuộc hồi sinh mà Cruyff thực hiện không thể hoàn thành cho đến khi khiến cho bóng ma đó không còn ám ảnh nữa. Chỉ với 2 chức vô địch trong 30 năm và 10 lần giữ ngôi á quân trong thời gian đó, Barca phải cho thấy họ có tinh thần chiến thắng.

Thực tế đã chứng minh quyết định thiên tài của Cruyff khi đưa ra một chỉ thị “không giống ai” như vậy trước trận đấu. Nó hiệu quả khi Barca chiếm quyền kiểm soát trận đấu, nhưng Sampdoria phòng ngự tốt. Phải đến tận phút 22 của hiệp phụ, cú đá phạt của Ronald Koeman mới tạo ra sự khác biệt.

“Đó là sự khởi đầu của những cơ hội lớn”, Koeman nói sau đó. Về phần Cruyff, ông đánh giá một cách giản dị và ngắn gọn về thời khắc đó trong cuốn tự truyện của mình: “Sau 4 năm, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành”.

Cruyff đã thay đổi văn hóa ở CLB từ trước chiến thắng đầu tiên ở trận chung kết Cúp châu Âu đó. Triết lý chiến thuật của ông cũng phù hợp một cách hoàn hảo với không khí chính trị, xã hội độc đáo ở Catalunya, nhưng trận động đất đó sẽ không gây chấn động nếu không có vinh quang ở Wembley.

Mùa Hè năm 1992 cũng đưa Olympic đến thành phố Barcelona, để cùng chiến thắng tại Cúp châu Âu, thành phố này trở thành trung tâm văn hóa được biết tới như bây giờ.

Gạt bỏ vấn đề chính trị sang một bên, hẳn phải thừa nhận rằng, Barcelona sẽ không thể trở lại hình mẫu của Cruyff dưới thời Pep Guardiola nếu không vượt qua rào cản tinh thần đó vào năm 1992. Họ cũng sẽ không sẵn sàng cho thành công của thế kỷ 21 nếu Cruyff không đánh dấu tên tuổi CLB trên sân khấu Lục địa.

Rất nhiều điều trong phương pháp của Guardiola được đúc rút từ người thầy của mình.

Cruyff đem tới cho Barca thứ bóng đá kiểm soát, gây sức ép tầm cao, tính thẩm mỹ qua những đường chuyền ngắn, ưu tiên kỹ thuật hơn thể lực. Ông cũng “đại tu” lò đào tạo La Masia để tạo ra những cầu thủ có khả năng tuân theo những yêu cầu về lối chơi kiểm soát bóng, áp dụng cho mọi nhóm lứa tuổi chơi với chiến thuật như đội 1.

Chiến thuật của Cruyff sụp đổ vào năm 1994, khi AC Mian của Fabio Capello đánh bại họ 4-0 trong trận chung kết Champions League, nhưng nó đã được Guardiola hồi sinh và hoàn thiện 13 năm sau đó, tại chính Barca. Kể từ khi Pep bắt đầu ở Barca năm 2007, bóng đá đẹp đã lần đầu tiên được giới thiệu bởi Cruyff trong giai đoạn 1988-1990, và chứng minh cho thế giới ở trận chung kết với Sampdoria.

Không thể phủ nhận tầm ảnh hưởng của Cruyff với bóng đá hiện đại, hoặc khó có thể hình dung môn thể thao Vua sẽ thiếu những gì nếu không có sự hiện diện của ông tại Barca từ 1988 đến 1996.

Không có Cruyff, thậm chí không có Guardiola cầu thủ chứ chưa nói tới vai trò HLV. Ông quá mỏng manh để chơi ở vị trí đòi hỏi sự mạnh mẽ và thể chất như vậy trước khi Cruyff tới.

Thế giới không có ảnh hưởng của Guardiola là một thế giới không có bóng đá kiểm soát được tái hiện, và có lẽ, trục chiến thuật phòng ngự của Rafa Benitez-Jose Mourinho – vẫn còn thống trị trong những năm 2000 cho đến Barca của Pep – đã được củng cố trong thập kỷ qua.

Không có Cruyff, sẽ không có La Masia hiện đại, nghĩa là không có Xavi Hernandez hay Andres Iniesta, không Lionel Messi ở Tây Ban Nha – hoặc có lẽ là hoàn toàn không có Messi. Barca là đội duy nhất chi ra hàng ngàn bảng cho việc điều trị cho Messi khi anh thiếu hooc-môn tăng trưởng thời niên thiếu. Nếu không bởi tin vào hệ thống đào tạo hàng đầu thế giới của họ, được khởi đầu bởi Cruyff, liệu Barca có chấp nhận rủi ro đó?

Không có Cruyff, sẽ không có chức vô địch châu Âu đầu tiên. Và không có sự giải tỏa từ chiến thắng đó, những ám ảnh về ngôi vị á quân không được gạt bỏ, Barca sẽ không thể trở thành siêu CLB như hiện nay.

“Họ là thế hệ mở đường cho chúng tôi”, Xavi nói, “Họ đã mang đến cho Barcelona một tinh thần chiến thắng”.

Ngược lại năm 1992, có một khoảnh khắc thật đẹp ngay sau cú đá phạt của Koeman. Khi đang ăn mừng cuồng nhiệt, hậu vệ này đã tách khỏi đồng đội, đứng lặng và tay ôm đầu, vượt qua cảm xúc.

Tầm quan trọng của bàn thắng tạo cảm xúc cho Koeman khoảnh khắc đó. Nhưng thậm chí ông còn không thể biết được tác động của nó đối với bóng đá châu Âu khoảng 30 năm sau...

Tam Nguyên
Hãy đánh giá bài báo
Bình luận của độc giả
Hãy tham gia đóng góp ý kiến, bình luận cho bài báo này!
Để tham gia đóng góp ý kiến, bình luận bài báo, hãy đăng ký thành viên!