V9BET keo nha cai truc tuyen
Tin tức

Eusébio - Ánh sáng của Báo đen

Đánh giá
Facebook Twitter Google Myspace
Nhanh, mạnh, dứt khoát và cũng không thiếu tinh tế, sự nghiệp của huyền thoại Eusebio gắn với biệt danh “Báo đen” – chú báo gốc Mozambique bừng sáng khắp thế giới...

“Anh chàng da đen ghi 3 bàn sau 20 phút là ai? Anh ấy sẽ là cầu thủ đặc biệt”. Pelé chết lặng. 2 bàn thắng của ông đã giúp Santos giành chiến thắng 6-3 trước Benfica ở Tournoi de Paris, nhưng mọi người đều chú ý tới người vào sân trong hiệp 2. Với tốc độ ghê gớm và cú sút tàn bạo, nhân vật đó lập hat-trick chỉ trong vòng 17 phút. Ngày hôm sau, dòng tít trên tờ L’Équipe nói lên tất cả: “Eusébio 3, Pele 2”.

Eusébio da Silva Ferreira, siêu sao bóng đá gốc Phi, đã ghi danh.

Tuổi thơ của bóng đá chân đất và hành trình tới Bồ Đào Nha

Cuộc sống ở Mozambique thực sự khó khăn. Là thuộc địa của Bồ Đào Nha, người dân bản địa bị áp bức dã man. Tại quê hương của Eusébio, Lourenço Marques, người dân bị buộc rời khỏi thị trấn, phải vật lộn để sống sót ở những vùng đất xa nơi được dành để xây căn hộ và đại lộ cho kẻ thống trị.

Vậy nhưng, chẳng có điều gì trong những vấn đề này quan trọng với Eusébio, người đã thể hiện rất rõ sở thích của mình từ nhỏ. Thường trốn học để chơi bóng với bạn bè, với trái bóng được cuộn từ báo cũ và những đôi tất. Giày đá bóng là một khái niệm xa xỉ trên những con phố đầy sỏi ở Mafalala, nhưng tài năng của thiếu niên chân trần này sớm được biết đến. Cậu gia nhập trung tâm Sporting CP của CLB Sporting Clube Lourenço Marques khi 15 tuổi – 7 năm sau cái chết bi thảm của người cha vì uốn ván.

Vào thời điểm HLV người Brazil, Jose Carlos Bauer, đưa đội bóng Ferroviária của mình đi tham quan Mozambique năm 1960, Eusébio đã dẫn dắt đội bóng của mình đến chức vô địch, nhưng bước tiến thực sự đầu tiên của cậu  xảy ra vào chiều hôm đó, khi đối đầu đội bóng đến từ São Paulo. Bauer chỉ quan sát một thiếu niên mạnh mẽ, nhanh nhẹn, ghi 2 bàn thắng trước sự ngỡ ngác của hàng phòng ngự. Ông biết ngay rằng mình đã chứng kiến một điều đặc biệt.

“Tôi thấy một chàng trai da đen ở Mozambique”, Bauer trả lời câu hỏi nửa đùa nửa thật của HLV Bela Guttmann – người từng dẫn dắt ông ở Sao Paulo. Và đó là tất cả những gì Guttmann cần để thực hiện bản hợp đồng trị giá 400.000 escudos (tiền Bồ Đào Nha).

Đáng nói là, trước khi tới Lourenço Marques, Eusébio được giới thiệu tới CLB được gọi là “feeder team” (kiểu CLB tích lũy kinh nghiệm và huấn luyện cho cầu thủ trẻ trước khi lên đá ở cấp độ cao hơn) của Benfica nhưng bị từ chối.

Eusébio đến Benfica cuối năm 1960, sau khi HLV Guttmann cực kỳ cẩn trọng trong việc bảo vệ chàng trai 18 tuổi. Ngày 17/12, Eusébio có mặt ở Lisbon và được chuyển tới Lagos ở Algarve. Lo ngại đối thủ Sporting bắt cóc, họ đã thuê 3 vệ sĩ và “giấu” Eusébio trong một ngôi nhà ở đó 12 ngày, cho đến khi đạt được thỏa thuận. Trong giai đoạn đó, mật danh của ông là Ruth Malosso.

Tân binh của Benfica chưa từng nhìn thấy một sân cỏ theo đúng nghĩa trước khi đến Bồ Đào Nha, nhưng chỉ mất vài phút để Guttman nhận ra quyết định tuyệt vời mà ông thực hiện. “Cậu bé này là vàng”, ông rỉ tai người trợ lý Fernando Caiado khi Eusébio vượt qua các đồng đội khi tập.

Benfica chỉ đăng ký Eusébio vào tháng 5/1961, ra mắt ở trận giao hữu với Atlético Clube và lập hat-trick. Mọi nghi ngờ bị dập tắt.

Sau khi có những trận đấu đầu tiên cho Benfica, ngày 10/6 là trận đấu nổi tiếng với Santos của Pelé ở chung kết Tournoi de Paris. HLV Guttmann tung Eusébio vào sân khi đội nhà bị dẫn 3-0, rồi nhận thêm bàn thua nữa trước khi chân sút trẻ này ghi 3 bàn từ phút 63 đến 80. Eusébio xuất hiện trên trang nhất của L’Equipe sau đó.

Sự thừa nhận ở cấp độ toàn cầu

Mùa giải tiếp theo là sự thừa nhận trên toàn thế giới. Tuy Benfica chỉ đứng thứ 3 tại giải VĐQG Bồ Đào Nha nhưng ông ghi 12 bàn/17 trận. Ông giúp đội nhà vô địch Cúp Quốc gia với 2 bàn ở trận chung kết (gặp Vitória de Setúbal) và vô địch Cúp C1 (thắng Real Madrid 5-3 và ông cũng lập cú đúp). Ngay trong mùa giải trọn vẹn đầu tiên, ông đứng thứ hai trong cuộc đua giành Quả bóng vàng châu Âu (1962).

Với ông, Benfica sau đó còn là á quân châu Âu trong các năm 1963, 1965 và 1968.

Ông nhận nhiều danh hiệu cá nhân trong giai đoạn đá cho Benfica, trong đó có Quả bóng vàng năm 1965 và 2 lần về nhì (1962, 1966). 1968 là lần đầu tiên ông giành Chiếc giày vàng cho chân sút xuất sắc nhất châu Âu và 5 năm sau đó là “đủ đôi”.

“Báo đen” có 7 lần là Vua phá lưới tại giải VĐQG Bồ Đào Nha, giúp Benfica 11 lần đăng quang giải quốc nội, 5 Cúp Quốc gia. “Với Eusébio, chúng tôi có thể vô địch châu Âu, không có anh ấy, chúng tôi không thể vô địch Bồ Đào Nha”, người đồng đội Antonio Simões chỉ nói đơn giản như vậy.

Rời Benfica sau 14 năm gắn bó, di sản ông để lại là 473 bàn trong 440 trận chính thức. Trong 5 năm cuối sự nghiệp, ông thi đấu cho 7 CLB khác nhau, cả ở giải hạng Hai Bồ Đào Nha cũng như sang Mỹ. Ông giải nghệ năm 1979 và chơi vài trận bóng đá trong nhà.

Ở ĐTQG Bồ Đào Nha, Eusébio ghi 41 bàn sau 64 trận. Dấu ấn đặc biệt nhất của ông là VCK World Cup 1966, khi giúp Bồ Đào Nha giành HCĐ.

Trận đấu sẽ được nhớ mãi là khi Bồ Đào Nha gặp Triều Tiên tại tứ kết. Họ bất ngờ để đội bóng châu Á ghi 3 bàn chỉ sau 25 phút, nhưng “Báo đen” Eusébio đã lập cú poker – 2 bàn trong hiệp 1, 2 bàn trong 15 phút đầu hiệp 2, góp phần giúp Bồ Đào Nha ngược dòng thắng chung cuộc 5-3.

Vào bán kết gặp đội chủ nhà Anh, Bồ Đào Nha thua 1-2 với nhiều tranh cãi – đổi trận đấu từ Goodison Park ở Liverpool sang Wembley ở London nên Eusébio và các đồng đội phải đi tàu. Eusébio bị kèm chặt nhưng vẫn ghi bàn để chấm dứt 708 phút giữ sạch lưới của Gordon Bank huyền thoại, trước khi rời sân trong nước mắt. Ở Bồ Đào Nha, đến giờ người ta vẫn gọi đó là Jogo das Lágrimas (Trận đấu của nước mắt).

Không phải chính trị gia, nhưng là bất tử

Bản sắc là điều quan trọng trong bóng đá, nhưng trong sự nghiệp của Eusébio, đó là sự tổng hợp. Ông luôn phải đối mặt với những câu hỏi liệu cảm thấy phần nào trong ông – châu Phi hay Bồ Đào Nha, lớn hơn. Và ông luôn có câu trả lời dứt khoát. “Đây là câu hỏi mang tính chính trị. Tôi thì không phải chính trị gia”.

Nhưng dù muốn hay không, Eusébio đại diện cho Benfica và Bồ Đào Nha nhiều hơn. Ông là đặc phái viên, là đại sứ của cả một lục địa. Ông là người gốc châu Phi và sự nghiệp phi thường của ông đã mở đường cho nhiều thế hệ những tài năng xuất hiện trên sân khấu thế giới. “Tôi hạnh phúc với mọi thứ giành được”, ông từng nói trong giai đoạn cuối đời, “Ý chí chiến thắng của tôi rất quan trọng, [nhưng] tôi không bao giờ có thể quên các đồng đội của mình.

“Tôi nghĩ ông ấy là bất tử”, Jose Mourinho, người có cha là Félix đã chặn cú đá phạt 11m của Eusébio trong trận ra mắt Benfica, nói, “Chúng ta đều biết ý nghĩa của ông ấy đối với bóng đá và đặc biệt là bóng đá Bồ Đào Nha”.

Ngày 5/1/2014 – 20 ngày trước sinh nhật thứ 72, huyền thoại ấy qua đời vì một cơn đau tim. Đất nước Bồ Đào Nha để tang 3 ngày.

1 năm sau, sân Da Luz được đổi thành Avenida Eusébio da Silva Ferreira. Vào ngày 3/7, hài cốt của ông được chuyển đến National Pantheon, nơi chôn cất những nhân vật đáng chú ý của Bồ Đào Nha. Nghị viện đã bỏ phiếu nhất trí việc đó, Eusébio là cầu thủ bóng đá đầu tiên được chôn cất tại Pantheon, và buổi lễ có sự tham dự của Tổng thống và Thủ tướng.

Tam Nguyên
Hãy đánh giá bài báo
Bình luận của độc giả
Hãy tham gia đóng góp ý kiến, bình luận cho bài báo này!
Để tham gia đóng góp ý kiến, bình luận bài báo, hãy đăng ký thành viên!